Nguyễn Khánh Dương là ai?
Có những con người không cần một xuất phát điểm thuận lợi vẫn có thể tự mình mở ra một con đường bằng nghị lực, bằng sự chịu khó và niềm tin vào con chữ. Nguyễn Khánh Dương, người con của xóm Tân Lập, thôn Tân Định, xã An Hòa, Phú Yên, là một trong những người như thế.
Năm 2006, câu chuyện về xóm Tân Lập được Báo Công an Nhân dân giới thiệu với cái tên đầy tự hào: “Xóm cử nhân ở Phú Yên”.
Khi ấy, xóm chỉ có 33 hộ với 176 nhân khẩu nhưng đã có tới 36 người tốt nghiệp đại học, cao đẳng. Giữa vùng đất còn nhiều khó khăn, thành tích ấy là minh chứng cho truyền thống hiếu học và ý chí vươn lên của người dân nơi đây.
![]() |
| Nguyễn Khánh Dương |
Trong những câu chuyện về những người con vượt khó của xóm, có Nguyễn Khánh Dương. Gia đình Dương thuộc diện rất khó khăn. Cha, mẹ làm nông bươn chải, hết trồng lúa lại gieo đậu, trỉa ngô để dành dụm từng đồng nuôi ba người con ăn học. Cuộc sống thiếu thốn đến mức việc học đối với những đứa trẻ trong gia đình không phải là một con đường dễ dàng. Nhưng Dương không đầu hàng hoàn cảnh.
Ngay từ khi còn học phổ thông, Nguyễn Khánh Dương đã đi làm thuê kiếm tiền. Khi bước chân vào giảng đường đại học, thay vì chỉ trông chờ vào sự chu cấp của gia đình, anh tiếp tục tìm việc làm thêm để tự trang trải chi phí học tập. Có lẽ chính những ngày tháng vừa học vừa làm ấy đã tạo nên một Nguyễn Khánh Dương đầy nghị lực.
Đằng sau một tấm bằng đại học không chỉ là những trang sách, những kỳ thi, mà còn là mồ hôi của một người con muốn giảm bớt gánh nặng cho cha mẹ. Điều đáng quý hơn cả là câu chuyện của Dương không dừng lại ở bản thân anh. Tấm gương vượt khó, học giỏi của người anh cả đã tạo niềm tin và động lực cho người em và lớp trẻ trong xóm nghèo. Từ đó, những lớp trẻ thế hệ sau nói tiếp Dương cũng cố gắng vươn lên, học giỏi và lần lượt bước vào đại học.
Một người có thể thay đổi cuộc đời mình bằng nghị lực. Nhưng một người có thể truyền nghị lực ấy cho cả gia đình và lớp trẻ trong xóm thì câu chuyện ấy càng đáng trân trọng.
Ngày nay, khi nhìn lại câu chuyện được viết cách đây 20 năm, điều còn đọng lại không chỉ là con số 36 người tốt nghiệp đại học, cao đẳng của một xóm nhỏ. Đó còn là câu chuyện về những gia đình nghèo nhưng không nghèo về ước mơ; những người cha, người mẹ chắt chiu từng đồng để con được học hành và những người trẻ như Nguyễn Khánh Dương đã biết biến khó khăn thành động lực để bước tiếp.
Nguyễn Khánh Dương có thể không phải là một cái tên nổi tiếng trên báo chí hay truyền thông. Nhưng trong câu chuyện của “Xóm cử nhân”, anh là một hình ảnh đẹp, một người anh đi trước bằng chính đôi chân của mình, rồi từ bước đi ấy tiếp thêm niềm tin cho những người em và lớp trẻ cả xóm phía sau.
Có những thành công được đo bằng tiền bạc, địa vị hay danh tiếng. Nhưng cũng có những thành công được đo bằng việc một người đã vượt qua hoàn cảnh của chính mình và giúp những người thân yêu có thêm niềm tin để vươn lên.
Và câu chuyện của Nguyễn Khánh Dương chính là một câu chuyện như vậy. Từ một gia đình nghèo, anh đã chọn con đường học tập. Từ những ngày tháng vừa học vừa làm, anh đã mở ra một tương lai khác cho mình.
Đó có lẽ chính là giá trị đẹp nhất của một tấm gương vượt khó: không chỉ thay đổi cuộc đời mình, mà còn thắp lên hy vọng cho những người bên cạnh.



Đăng nhận xét